Nhật ký của một cặp vợ chồng người Anh về một kỳ nghỉ cuộc đời trị giá 7.000 bảng Anh (trên 209 triệu VNĐ) đã trở thành hơn nửa tháng mắc kẹt trên biển trong căn buồng không cửa sổ và giặt quần áo trong bồn rửa.

Du thuyền Diamond Princess hạng sang chở khoảng 3.700 du khách bỗng chốc biến thành con tàu tử thần trong đại dịch virus Corona.

“Chúng tôi cảm thấy bị Chính phủ Anh bỏ rơi. Chỉ có công ty du lịch vẫn liên lạc thường xuyên với chúng tôi mà thôi…”, theo nhật ký 17 ngày cách ly trên tàu của cặp vợ chồng Elaine và John.

Chuyên sâu về xã hội, đời sống tâm linh,...

Du thuyền Diamond Princess định mệnh đã khiến nữ doanh nhân Elaine, 54 tuổi và chồng là John Spencer rơi vào những ngày tháng không thể quên gắn liền với dịch bệnh mà thế giới đang đối mặt – Covid-19.

“Kỳ nghỉ cuộc đời” trong 4 tuần ở phương Đông là món quà kỷ niệm 20 năm ngày cưới vào tháng 7 tới của cặp vợ chồng đến từ Sheiness, Kent, nước Anh. Nhưng sau khi bước lên du thuyền mang tên rất kiêu hãnh là Công chúa Kim cương ở Singapore vào ngày 6/1/2020, họ cùng với 2.700 hành khách khác đã bước vào cuộc khủng hoảng khi nơi đây chính là “ổ dịch” Covid-19 lớn nhất ngoài Trung Quốc lục địa.

Du thuyền hạng sang Diamond Princess trở thành “nhà tù nổi” trong nhiều tuần liền ở cảng Yokohama, Nhật Bản. 

Con số người nhiễm virus nguy hiểm ngày càng tăng lên. Lưỡi hái tử thần đã gọi tên 3 người, tính đến thời điểm hiện nay. Elaine và John gần như bị “giam lỏng” trong căn buồng không có cửa sổ suốt hơn 2 tuần lễ.

Cho đến ngày 21/2 vừa qua, họ cùng những người Anh trên du thuyền “tử thần” đó cuối cùng đã chuẩn bị lên đường cho một chuyến bay sơ tán trở về nước Anh. Nơi đây, họ phải đối mặt với 14 ngày cách ly tại Bệnh viện Công viên Arrowe ở Wirral, Mer Jerseyide và nếu may mắn, Covid-19 sẽ trở thành ký ức đối với họ.

Và đây là nhật ký những trải nghiệm trên “du thuyền dịch bệnh” của Elaine.

Thứ Hai, ngày 3/2

John và tôi đã có mặt trên tàu Diamond Princess được gần 4 tuần khi một lá thư được chuyển đến phòng của chúng tôi, thông báo rằng một hành khách trước đây của con tàu đã có kết quả xét nghiệm dương tính với virus corona. (Chúng tôi biết về sự bùng phát dịch bệnh này từ Internet).

Chúng tôi được thông tin rằng có thể có một sự chậm trễ trong việc cập cảng tại điểm dừng tiếp theo, Tokyo và cũng là điểm kết thúc hành trình của chúng tôi.

Tất nhiên, chúng tôi lo lắng. Đâu là cơ hội lây lan của virus giữa các hành khách? Đáng lẽ chúng tôi phải nhận ra có điều gì đó không ổn khi những hành khách lên tàu ở cảng Yokohama, Nhật Bản – điểm giữa cuộc hành trình, đều đeo khẩu trang.

Chúng tôi đã có quãng thời gian tuyệt vời, thăm thú những địa danh đáng kinh ngạc, từ Việt Nam và Hong Kong đến Đài Loan và Okinawa. Sau một giai đoạn thời tiết giá lạnh, chúng tôi sẵn sàng cho chặng đường tiếp theo của chuyến đi trên đất liền nhiều hơn là trên biển – đón ánh nắng mặt trời ở Thái Lan và sau đó là Dubai.

Thứ Ba ngày 4/2

Chúng tôi đang ăn sáng tại nhà hàng thì nghe một thông báo qua hệ thống truyền thanh, yêu cầu chúng tôi quay trở lại phòng ngay lập tức: 10 người nữa đã được chẩn đoán nhiễm virus. Chúng tôi được thông báo rằng những người này đang được đưa ra khỏi tàu và những người còn lại sẽ bị cách ly ngay tại phòng trong 14 ngày.

Chúng tôi không thể tin rằng điều này xảy ra vào đúng ngày chúng tôi định rời tàu.

Elaine, 54 tuổi cùng chồng, John Spencer trên tàu Diamond Princess.

Đến tận lúc này, mọi người đã tự do tiếp xúc lẫn nhau, do đó, có nguy cơ thực sự là rất nhiều người trong chúng tôi đã tiếp xúc với hành khách bị nhiễm bệnh.

Tất cả chúng tôi đều được cấp nhiệt kế và được yêu cầu thường xuyên đo nhiệt độ và liên hệ với các chuyên gia y tế trên tàu nếu nhiệt độ vượt quá 37,5 độ C.

Thứ Tư ngày 5/2: Ngày đầu tiên cách ly

Căn phòng không cửa sổ của vợ chồng Spencer trên du thuyền Diamond Princess. Họ bắt đầu lên tàu từ ngày 6/1 ở Singapore và dự kiến rời tàu ở cảng Yokohama vào ngày 4/2.

Chúng tôi nhận ra rằng căn buồng không cửa sổ, với một chiếc giường đôi, phòng tắm và khu vực sinh hoạt nhỏ, giờ là nhà tù của chúng tôi.

Không ai được phép vào, và những tiếp viên đeo khẩu trang và găng tay giao thức ăn ở cửa ra vào, cùng với ga trải giường sạch sẽ và khăn lau khử trùng để chúng tôi dọn dẹp phòng tắm. Đây không phải là chính xác những gì bạn đăng ký khi bạn đặt chuyến du lịch mơ ước của mình.

Về khía cạnh tích cực, các hành khách đã thiết lập một nhóm kín trên mạng Facebook để chia sẻ tin tức và hỗ trợ lẫn nhau. Đến lúc này, tâm trạng của chúng tôi tương đối lạc quan.

Thứ Năm ngày 6/2

Sau một đêm chồng chềnh trên biển, chúng tôi cập bến tại cảng Yokohama. Cả hai chúng tôi đều cảm thấy rất tồi tệ.

Với gần 3.000 hành khách ở trên nhiều tầng, việc giao đồ ăn là thất thường nhất. Các bữa ăn được chuyển đến vào bất cứ thời điểm nào trong ngày, chẳng theo lịch cụ thể nào cả. Bạn có thể nhận được 4 bữa ăn trong 1 tiếng đồng hồ và sau đó thì chẳng có gì trong hàng nhiều giờ liền.

Sau gần hai ngày tù túng, chúng tôi cũng mong muốn có được không khí trong lành, nhưng đành phải tự thỏa mãn với việc dành thời gian đọc sách, xem phim và cập nhật tin tức qua kết nối Internet.

Thật kỳ lạ khi đọc những câu chuyện về du thuyền của chúng tôi đang ở tâm bão của virus corona khi chúng tôi đang bị mắc kẹt.

Vào lúc 4h30 chiều, chúng tôi rất phấn khích khi thuyền trưởng thông báo rằng hành khách trong các buồng ngủ sẽ được ra ngoài tập thể dục trên cơ sở từng tầng một.

Đáng buồn thay, ở tầng 12, chúng tôi không nằm trong số những người đầu tiên được gọi tên.

Một chút lo lắng, chúng tôi quyết định gọi một ly whisky và coca cola để lấy tinh thần. Nhưng khi gọi dịch vụ phòng, chúng tôi được biết là rượu không được phép trên du thuyền, chỉ có Diet Coke mà thôi.

Thứ Sáu ngày 7/2

Chúng tôi thức dậy với tin tức rằng 3 thành viên trong nhóm Facebook đã có xét nghiệm dương tính với virus corona. Một điều khó hiểu là, có 1 người trong số đó nhiễm bệnh song vợ anh ấy thì không sao. Tại sao vậy? Anh ấy đã được đưa ra khỏi tàu, nhưng người vợ lại bảo rằng cô ấy không sao. Làm sao họ biết được nhỉ? Dường như hệ thống đang có vấn đề.

Vào giữa trưa, thuyền trưởng thông báo thêm 41 trường hợp. Thứ mà chúng tôi đang giải quyết thật là tàn ác quá.

John và tôi cuối cùng cũng rời khỏi buồng của mình, mặc dù chỉ trong một tiếng rưỡi và được trang bị khẩu trang và găng tay PVC. Họ đề nghị chúng tôi không đi bộ trong vòng 1 mét với hành khách khác.

Với nhiệt độ khoảng 3 độ C, thời tiết trên boong tàu giá rét song cảm giác thật tuyệt khi được đắm mình trong không khí trong lành. Ở phía trên, chúng tôi có thể nghe thấy máy bay trực thăng – các kênh truyền hình, chúng tôi nghĩ – và cùng với những hành khách bịt kín bởi khẩu trang, đây quả là một tình huống siêu thực mà chúng tôi gặp phải.

Tôi nhận thấy rất nhiều hành khách ho và điều đó làm tôi lo lắng. Chúng tôi cố gắng giữ khoảng cách cho mình.

Thuyền trưởng cập nhật với chúng tôi rằng, tất cả đều ổn, việc cách ly sẽ kết thúc vào thứ Tư ngày 19/2, mà cảm thấy còn rất xa.

Thứ Bảy ngày 8/2

Chúng tôi đang bắt đầu hiểu cảm giác của những người khi bị giam cầm. Vâng, chúng tôi có môi trường xung quanh đẹp, nhưng ga trải giường cần thay đổi, những chiếc gối phẳng và bị nhốt trong một căn phòng không có cửa sổ đang khiến cả hai chúng tôi thất vọng.

Ít ra thì nhà vệ sinh của chúng tôi vẫn hoạt động – trên nhóm Facebook có người đăng tải rằng nhà vệ sinh của họ đang tràn nước. Tôi trả lời rằng tôi hy vọng sự giúp đỡ đến nhanh hơn so với đơn hàng cà phê hàng ngày của chúng tôi.

Hôm nay, cả John và tôi đều cáu kỉnh với nhau, điều này rất không bình thường đối với chúng tôi. John chạy bộ tại chỗ khoảng 1 tiếng mỗi ngày. Tôi tham gia cùng anh ấy trong 30 phút cuối.

Khoảng 2 giờ chiều, có một thông báo khác: Thêm hai trường hợp dương tính và 16 bác sĩ cùng 12 y tá đang lên tàu.

Giữa buổi chiều, chúng tôi đo nhiệt độ. Tôi đo được 37,5 độ C, ngưỡng trên của mức bình thường. Tôi không hoảng loạn bởi tôi vừa mới ăn và tập thể dục. Vì thế, tôi chờ thêm 1 tiếng, đo lại và nhiệt độ thấp hơn.

Chủ nhật ngày 9/2

Không ai trong chúng tôi ngủ nhiều. Con tàu đã di chuyển rất nhiều trong đêm và sau đó chúng tôi thức dậy lúc 6h40p, ăn sáng gồm cà phê và 4 hộp sữa chua. Chúng tôi nghe thấy tiếng ho dọc hành lang ngay sau khi nhận đồ ăn và nhìn nhau. Thật khó để không cảm thấy hoang mang.

Trong nhóm Facebook, cuộc trò chuyện xoay quanh việc làm thế nào các hành khách trong buồng ngủ có ban công có thể nhìn thấy một dòng xe cứu thương đang quay trở lại cảng. Tôi thấy mình ướt đẫm nước mắt.

Xe cứu thương chở bệnh nhân Covid-19 rời khỏi du thuyền Diamond Princess.

Ít nhất chúng tôi được ra ngoài một lần nữa – mặc dù chúng tôi phải né tránh một người đàn ông dường như không hiểu “quy tắc 1 mét”.

Để tránh anh ta, chúng tôi đi bộ đến cuối thuyền và ngắm mặt trời lặn trên một vùng biển yên tĩnh. Cảnh đẹp đến nỗi đến nỗi có khoảnh khắc chúng tôi quên mất tại sao chúng tôi lại ở đây…

Chúng tôi trở lại với một số tin tốt lành: Toàn bộ kinh phí của chuyến đi sẽ được hoàn trả và chúng tôi cũng có thể có một hành trình miễn phí khác – mặc dù tại thời điểm đó không cảm thấy đặc biệt lôi cuốn lắm.

Thứ Hai ngày 10/2

Thuyền trưởng thông báo vào lúc 10 giờ sáng rằng chúng tôi có thể đặt hàng bất cứ thứ gì chúng tôi cần, ngoại trừ rượu, thuốc lá và đồ điện tử.

Chúng tôi tự bảo vệ chính mình bằng cách dọn sạch phòng tắm và thay ga trải giường. John để đồ bẩn ra bên ngoài – theo hướng dẫn của người quản lý – nhưng lại bất ngờ nhận được một tiếng gõ cửa và một thành viên thủy thủ đoàn giận dữ nói chúng tôi phá vỡ quy tắc cách ly. 

Mọi thứ đang trở nên tồi tệ. Tôi nhốt mình trong phòng tắm 10 phút và khóc như một đứa trẻ.

Chúng tôi nhận được một email từ con trai – một niềm động viên lớn, cháu bảo rằng có nghe báo cáo về thêm 60 trường hợp nhiễm nữa trên tàu. Tại sao chúng tôi biết được điều này từ con trai mình mà không phải từ thủy thủ đoàn?

Trên Facebook, tất cả các cuộc trò chuyện xoay quanh lý do tại sao thế giới bên ngoài biết những gì đang diễn ra ở đây thậm chí trước cả chúng tôi.

Sau đó, vị thuyền trưởng xuất hiện và thông báo với chúng tôi rằng trên thực tế có 66 ca nhiễm mới trên tàu và tất cả những người này sẽ rời tàu vào ngày hôm nay. Từ giờ trở đi, chúng tôi phải đeo khẩu trang để mở cửa cho thủy thủ đoàn.

Thứ Ba ngày 11/2

Một nửa chặng đường! Hôm nay là ngày lễ quốc gia ở Nhật Bản, mặc dù tin tức tốt hơn đối với hầu hết hành khách là giới chức trách Nhật Bản đã cho phép việc giặt giũ được thu gom theo từng tầng.

Chúng tôi không thuận theo – thay vào đó, chúng tôi giặt từng chiếc một trong bồn rửa ở phòng tắm bởi chúng tôi cảm thấy an toàn hơn.

Chúng tôi cũng được thông báo rằng nhân viên dọn dẹp được phép vào phòng – song điều này không bao giờ xảy ra. Một tiếng gõ cửa và một thủy thủ đưa cho chúng tôi một hộp vitamin. Chúng tôi vượt qua một ngày yên tĩnh nữa bằng cách xem phim, tập thể dục và lần lượt lên boong tàu.

Vào buổi tối, thuyền trưởng xác nhận 65 hành khách nhiễm bệnh đã rời tàu. Thay vào đó, 55 y tá, 45 bác sĩ và 45 dược sĩ hiện đã ở trên tàu. Chúng tôi không chắc chắn rằng nên vui mừng hay lo lắng hơn về điều này.

Thứ Tư ngày 12/2

Chúng tôi bị đách thức lúc 5h sáng bằng một thông báo dồn dập: “Mã đỏ, Mã đỏ”. Chúng tôi hoang mang và sợ hãi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tim đập mạnh, chúng tôi chỉ có thể chờ thông báo dừng lại. Và khi thông báo ngừng, sự im lặng thật đáng sợ.

Vài giờ sau, vị thuyền trưởng xin lỗi, nói rằng đó là một sự cố: Không nên phát thông báo cho hành khách.

John thực sự chán ngấy ngày hôm nay và tâm trạng của chúng tôi không được cải thiện do có thông tin rằng có thêm 38 trường hợp xét nghiệm dương tính.

Mặc dù không có triệu chứng, chúng tôi lo ngại vì vẫn chưa được xét nghiệm virus. Tôi không thể ngừng suy nghĩ về những gì có thể xảy ra nếu một trong chúng tôi có kết quả dương tính còn những người khác thì không.

Những nhân viên y tế trên du thuyền Diamond Princess. 

Thứ Năm ngày 13/2

Tâm trạng hôm nay thật ảm đạm. Chúng tôi bị đánh thức cả đêm bởi một người phụ nữ khóc trong buồng ngủ bên cạnh. Tình trạng không rõ ràng đang thực sự khiến chúng tôi thất vọng.

Giữa buổi sáng, hai người đàn ông Nhật Bản mặc áo xanh và đeo khẩu trang gõ cửa. Họ muốn chúng tôi đồng ý bằng văn bản về việc xét nghiệm bằng cách đặt một miếng gạc vào cuống họng.

Chúng tôi được báo rằng sẽ nhận được kết quả trong ba ngày và nếu kết quả âm tính, chúng tôi có thể rời tàu – nhưng chính xác là như thế nào và ở đâu thì không ai nói cả.

Chúng tôi cảm thấy bị Chính phủ Anh bỏ rơi. Chỉ có công ty du lịch vẫn liên lạc thường xuyên với chúng tôi mà thôi. 

Thứ Sáu ngày 14/2

Một ngày thê lương khác. Tôi cảm thấy sự chênh lệch 9 tiếng đồng hồ giữa nơi đây và quê nhà ngày càng khó khăn. Chúng tôi phải thức đến 2 giờ sáng để nói chuyện với gia đình, và thật khó để bắt kịp giấc ngủ vào ban ngày với những thông báo qua hệ thống truyền thanh bất tận và những tiếng gõ cửa.

Chúng tôi dành phần lớn thời gian hôm nay để xem phim hài Monty Python, vốn cũng chỉ siêu thực hơn một chút so với thực tế chúng tôi đang trải qua. Thật là một cách giải trí ngày Valentine.

Thứ Bảy ngày 15/2

Chúng tôi nghe thấy có sự hỗn loạn ở hành lang và khi nhìn ra lỗ hổng “gián điệp”, chúng tôi thấy các nhân viên y tế lấy miếng gạc từ hành khách trong buồng ngủ đối diện. Tại sao phải mất quá nhiều thời gian để các hành khách khác được xét nghiệm?

Chủ nhật ngày 16/2

Chúng tôi đi dạo ở ngoài trời trong khoảng một tiếng đồng hồ, rồi trở lại với tin tức trên mạng Facebook rằng có 70 trường hợp nhiễm bệnh mới trong ngày hôm nay, nâng tổng số bệnh nhân lên 355. Chúng tôi biết thông tin trên qua mạng Internet chứ không phải từ thông báo trên tàu.

Lúc 7h45 tối, chúng tôi nghe thấy một thông báo rằng các hành khách Mỹ sẽ rời tàu vào tối nay và những hành khách Canada vào ngày hôm sau. Cảm giác như mọi người đang bỏ rơi chúng tôi.

Thứ Hai ngày 17/2

Chúng tôi đo thân nhiệt ngay khi vừa thức dậy – cho đến khi hết thời gian cách ly, sẽ không thể chịu nổi nếu một trong hai chúng tôi bị chẩn đoán mắc bệnh.

Thứ Ba ngày 18/2

Một email từ Đại sứ quán Anh: Chúng tôi sẽ được hồi hương nhưng phải cách ly 14 ngày bắt buộc ở Liverpool. Đó là một chặng đường dài từ nhà. Chúng tôi rất buồn: 14 ngày nữa bị giam cầm thì thật là quá sức chịu đựng.

Chúng tôi cũng chưa có kết quả xét nghiệm, cho nên chúng tôi thậm chí còn không biết liệu mình có bị nhiễm virus hay không. Tất cả mọi thứ đều rất khó hiểu và căng thẳng. Tôi thèm được ôm ấp 4 đứa cháu của mình quá…

Thứ Tư ngày 19/2

Chương trình cách ly của chúng tôi đã kết thúc – nhưng chúng tôi không được phép rời khỏi buồng ngủ của mình. Cuối ngày, chúng tôi biết rằng Bộ Ngoại giao đã khẳng định rằng một chuyến bay sơ tán các công dân người Anh sẽ khởi hành vào thứ Sáu 21/2 từ Tokyo về Anh.

Thứ Năm ngày 20/2

Việc sắp xếp chẳng khác gì trò hề. Từ sáng sớm, chúng tôi nghe tiếng gõ cửa và nhận giấy phép xuất cảng. Họ yêu cầu chúng tôi đóng gói hành lý nhưng chúng tôi thậm chí chưa có kết quả xét nghiệm. Chúng tôi đã đóng gói hành lý xong xuôi trước khi đi ngủ rồi.

Thứ Sáu ngày 21/2

Vào lúc 8h30 sáng, một tiếng gõ cửa và một thành viên thủy thủ đoàn cho chúng tôi biết các xét nghiệm của chúng tôi là âm tính. Đây quả là sự cứu trợ to lớn nhất.

Chúng tôi cũng nhận được email từ Bộ Nội vụ Anh xác nhận rằng chúng tôi được đặt chỗ trên chuyến bay từ Tokyo vào lúc 5h15 sáng thứ Bảy ngày 22/2 – nhưng chúng tôi sẽ rời cảng cho đến 11h30 tối nay. Thời gian sau đó được điều chỉnh thành 6h30 tối.

Họ đưa lại hành lý cho chúng tôi và yêu cầu chỉ đóng gói những vật dụng cần thiết trong ba ngày vào hành lý xách tay. Các hướng dẫn tiếp tục thay đổi, nhưng chúng tôi tập trung vào triển vọng trở lại đất Anh, thậm chí cả khi chúng tôi không thể về nhà của mình ngay.

Một điều chắc chắn: Chúng tôi không vội đặt một hành trình du thuyền khác.

Những hành khách trên tàu Diamond Princess chào tạm biệt những hành khách rời tàu ngày 21/2. 

Tự nhận mình là du khách khó tính, bà Elaine hôm 8/2/2020 cũng chia sẻ với tờ Straits Times rằng, “hôm nay là sinh nhật của cháu gái tôi. 8 năm trước, khi con bé ra đời, chúng tôi cũng đang ở trên du thuyền…”. Và khi chuyến du lịch châu Á đầu tiên của vợ chồng bà không được như mong đợi, bà vẫn hy vọng đây không phải là chuyến du lịch châu Á cuối cùng.

Một tin tức không vui khi giới chức Anh ngày 24/2/2020 xác nhận 4 hành khách quay về nước sau khi được sơ tán từ du thuyền Diamond Princess tại Nhật Bản đã bị nhiễm Covid-19. Bốn người này nằm trong nhóm 30 công dân Anh và 2 công dân Ireland rời Nhật Bản ngày 22/2 và đang trong quá trình cách ly 14 ngày tại một bệnh viện ở bán đảo Wirral, phía Tây Bắc nước Anh.

Baoquocte

BÌNH LUẬN

avatar
2000