Thú vui bệnh hoạn của tên thầy bùa ghê rợn nổi tiếng miền Tây

0
1318

Chục năm trước, con kênh Mã Trường chỉ có bờ nhỏ, xe cộ không đi được. Phương tiện duy nhất đi lại khu vực ấp Hạ của xã cù lao Tân Quới (Thanh Bình, Đồng Tháp) là ghe, thuyền. Giờ con đê được đắp cao, xe máy đi được trong những ngày nắng.

Anh xe ôm chạy lòng vòng một lúc thì dừng lại trên đê, chỉ tay về phía lùm cây trên một doi đất giữa cánh đồng ngô bát ngát. Theo anh, đó chính là doi đất phát hiện ra thi hài chôn theo tư thế thẳng đứng, mặt ngửa lên của chị Tư Phượng tức Trần Thị Phượng – một nạn nhân bị lão thầy bùa Hai Tưng hãm hiếp và sát hại để luyện ‘thiên linh cái’.

Rồi anh chỉ chân đê, chỗ chúng tôi đứng, chính là nơi ở của tên thầy bùa bí ẩn và man rợ Phạm Văn Tuấn, tức Hai Tưng.

Mảnh đất triền đê không còn dấu tích gì chứng tỏ về sự tồn tại của một ngôi nhà. Sau khi vụ thảm án xảy ra, người dân trong vùng quá tức giận đã đốt căn nhà ghê rợn của gã Hai Tưng, phá sạch sẽ, không để lại một chút dấu tích nào.

Những hố khai quật các xác chết không đầu cũng được người dân chở đất đổ ngập, san lấp sạch sẽ. Người dân trong ấp Hạ muốn quên hẳn đi sự kiện kinh hoàng vượt ngoài sức tưởng tượng của họ.

Chân dung bí ẩn

Ở ấp Hạ này, ông Châu Văn Nhã, tức Năm Nhã là người hiểu rõ về gã thầy bùa Hai Tưng cũng như những thú vui, thói quen bệnh hoạn của hắn, chỉ có điều, ông không ngờ nổi, hắn lại có những hành vi man rợ hơn cả những kẻ điên khùng, khát máu.

Trong trí nhớ của ông Năm Nhã, thì năm 1995, Phạm Văn Tuấn, tức Hai Tưng xuất hiện ở ấp Hạ, trên một chiếc ghe máy, neo bên kênh Mã Trường. Người đầu tiên hắn làm quen chính là ông Năm Nhã.

Khi đó, dọc con rạch này mới chỉ có vài gia đình sinh sống, dựng nhà hướng vào đồng, lưng quay ra kênh Mã Trường. Theo ông Nhã, Hai Tưng là kẻ hay chuyện, tính tình khá gần gũi, tuy nhiên, ông Nhã chỉ tiếp chuyện bên ngoài, chứ chưa từng mời Hai Tưng vào nhà mình. Mỗi khi nhìn vào mắt Hai Tưng, ông thấy có điều gì bất ổn, cảm giác có khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Biết rằng ông Năm Nhã không muốn gần gũi, nên Hai Tưng cũng không dám vào nhà ông. Mượn cái gì, xin chút mắm muối, gã cũng chỉ đứng ngoài. Gã rất sợ ông Năm Nhã, vì ông biết tỏng ruột gan của gã.

  Ông Năm Nhã nắm rõ câu chuyện về gã thầy bùa Hai Tưng

Mặc dù là hàng xóm của nhau, trò chuyện nhiều lần, nhưng quê quán, gốc tích của Hai Tưng rất bí ẩn. Lúc thì gã bảo đã có một vợ cùng 3 đứa con, lúc thì nói đã có tới 3 đời vợ. Có lúc gã nói quê ở An Biên (Kiên Giang), lúc khác lại nói ở Thoại Sơn (An Giang).

Hai Tưng bảo, mặc dù có vợ con, nhưng đã luyện được nhiều bí kíp, nên phải sống lang bạt kỳ hồ. Neo thuyền ở kênh Mã Trường đoạn ấp Hạ được một thời gian, thì hắn bắt đầu công cuộc đào bới.

Cả ngày lẫn đêm, ngoài lúc nấu nướng ăn uống thì gã hì hục với cuốc, xẻng đào bới những gò đất ven kênh Mã Trường. Những hố đất được gã đào sâu tới 4m, rộng tới vài mét.

Thấy hắn làm việc kỳ cục, nhiều người đến hỏi, hắn chỉ cười xòa, bảo đào hầm (ao) thả cá. Khi gã đào đến hố thứ 4, ông Năm Nhã cáu tiết nói: “Mày đào cái gì mà dữ vậy? Mày đừng có nói với tao là đào hầm thả cá nha”. Gã đành khai thật với ông Năm Nhã rằng, gã đang đào bới để tìm kiếm kho báu.

Theo lời Hai Tưng, gã đã luyện được khả năng đặc biệt, là nhìn thấy kho báu dưới lòng đất. Ông Năm Nhã nghe vậy, chửi gã là kẻ khùng, rồi không thèm để ý đến việc làm của gã nữa.

Khu vực từng là nơi gã thầy bùa dựng nhà 

Cưỡng hiếp bệnh nhân

Điều lạ lùng mà ông Năm Nhã không hiểu nổi, là vì sao người dân khắp nơi tìm đến ấp Hạ để nhờ Hai Tưng trị bệnh. Bệnh gì gã cũng chữa, dù bệnh viện đã bó tay, kể cả ung thư, AIDS, tà ma nhập, điên khùng…

Có lần, buổi trưa, ông Năm Nhã chèo thuyền qua chỗ thuyền Hai Tưng đậu, nghe thấy tiếng rên của phụ nữ, ông bèn ghé thuyền vào. Vừa ló mặt lên thuyền, Hai Tưng liền giục ông lên đè giúp một người phụ nữ đang kêu la, giãy đành đạch trong chiếc thùng gỗ, được phủ bởi một cái chăn.

Lên thuyền, ông Năm Nhã ho sặc sụa bởi mùi dầu gió bốc lên đặc quánh. Hai Tưng bảo rằng, người phụ nữ này bị ma nhập, nên gã phải dùng tới 10 lọ dầu gió để xông hơi, nhằm trục con ma ra. Ông Năm Nhã bực mình chửi: “Mày chữa bệnh thế này thì chết mẹ nó mất”.

Nói rồi, ông Năm Nhã xuống thuyền bỏ đi. Trước khi đi, ông còn để lại một câu chửi: “Mày toàn lừa đảo chứ chữa bệnh cái nỗi gì”.

Thế nhưng, không hiểu do may mắn hay gã có tài trị bệnh thật mà sau đó người phụ nữ này khỏi bệnh. Cô ta năng đi lại, rồi tình nguyện làm vợ hờ của gã. Người phụ nữ ấy tên là Trần Thị Thể, khi đó chừng 40 tuổi. Sau này, Thể cũng giúp sức hắn trong việc giết người luyện ‘thiên linh cái’ nên thị đã phải nhận án chung thân.

Một lần, thấy có cặp vợ chồng ghé thuyền qua nhà ông nghỉ, ông Năm Nhã dò hỏi, thì biết rằng cặp vợ chồng này quê tận Châu Đốc (An Giang), tìm đến nhờ Hai Tưng trị bệnh, vì tiếng lành đồn đến tận biên giới.

Theo cô gái, anh chồng nhà giàu, vốn đẹp trai, cao to, nhưng thời gian buôn bán ở Campuchia đã nhiễm căn bệnh thế kỷ. Bệnh tình anh này đã nghiêm trọng, chuyển sang giai đoạn AIDS, người như một bộ xương, không còn sức sống, đi lại dặt dẹo, thở phều phào.

Ông Năm Nhã để ý thấy cặp vợ chồng này đến nhà Hai Tưng mấy lần để gã điều trị. Phương pháp điều trị của gã là cúng bái, đốt bùa lấy than tro pha nước cho bệnh nhân uống.

Hôm trị bệnh cuối cùng, ông Năm Nhã tò mò ghé qua, thấy Hai Tưng dùng dao lam rạch da thịt anh này, nặn máu chảy lênh láng ra ngoài. Ông Năm Nhã nhìn cảnh chữa bệnh bậy bạ, ông chửi: “Trị bệnh thế này thì giết người à?”.

Ông đã hết lòng khuyên can cô gái, nhưng cô gái này bảo đã hết cách, đã cùng đường rồi, nên đành phải nhờ thầy Hai Tưng, vì ông ta khẳng định sẽ chữa được.

Đúng như tiên đoán của ông Năm Nhã, chiều hôm đó, cô gái khóc lóc chạy sang nhà ông Năm Nhã, nhờ ông chở xác chồng về Châu Đốc.

Sau khi được gã thầy bùa Hai Tưng nặn hết máu nhiễm bệnh trong người, thì anh chàng bệnh AIDS chết thật. Khi ông Năm Nhã sang, thì Hai Tưng định chuồn. Ông Năm Nhã bảo: “Mày giết người rồi định tính bài chuồn hả?”. Hai Tưng đáp: “Em chuồn làm gì. Nó chết vì Sida chứ có phải vì em đâu. Em đi lấy cái ấn để cứu mạng nó đây”.

Đang tranh cãi thì người vợ nạn nhân khóc lóc can ngăn. Ông Năm Nhã đành chở xác anh chồng cùng cô vợ về tận Châu Đốc bằng thuyền máy của mình.

Đoạn kênh Mã Trường, nơi gã thầy bùa Hai Tưng neo thuyền sinh sống

Trên đường đi, ông Năm Nhã hỏi han, thì mới biết, gã Hai Tưng dặn dò cô gái rằng, an táng xong cho chồng thì phải lập tức quay lại nhà hắn để hắn làm bùa, kẻo linh hồn chồng sẽ tìm về bắt vợ đi theo. Ông Năm Nhã biết tỏng ý đồ của Hai Tưng, nên khuyên răn khiến cô gái này mở mắt.

Theo ông, anh chàng bị AIDS này là bệnh nhân đàn ông duy nhất mà gã thầy bùa Hai Tưng nhận chữa trị. Xưa nay, hắn chỉ nhận chữa bệnh cho đàn bà, đặc biệt là gái trẻ, chứ không chữa cho đàn ông và phụ nữ già bao giờ. Sở dĩ hắn nhận chữa cho anh này và cố tình rạch da thịt vắt kiệt máu đến chết, vì hắn đã nhắm vào cô vợ rất đẹp của anh ta.

Nghe ông Năm Nhã cảnh báo, xâu chuỗi lại sự việc, cô gái mới rùng mình sợ hãi, không dám quay lại nữa. Nếu không có lời cảnh báo của ông Năm Nhã, nhiều khả năng cô gái này đã bị hắn cưỡng hiếp và đoạt mạng lấy sọ luyện bùa.

Qua theo dõi cuộc sống, công việc của Hai Tưng, ông Năm Nhã thấy từ ngày đến ấp Hạ sinh sống, rồi hành nghề trị bệnh, luyện bùa, mỗi ngày gã thêm biến thái. Rất nhiều bệnh nhân nữ đến trị bệnh bị gã cưỡng hiếp.

Mỗi khi ông Nhã chèo thuyền dọc kênh hoặc ngồi trước hiên nhà, thấy thuyền của gã dập dềnh, là ông biết rằng gã đang làm bậy với bệnh nhân.

Ông Năm Nhã kể: “Hai Tưng có một thói quen rất kỳ quặc, ấy là mỗi khi ngủ với đàn bà xong, dù sáng sớm hay đêm khuya, hắn đều nhảy xuống kênh thùm thùm, bơi lội bì bõm như vịt xiêm, tỏ vẻ rất sảng khoái. Cứ lúc nào thấy ùm một cái, tui biết chắc rằng hắn vừa ngủ với phụ nữ xong. Sau này dựng nhà ở trên cạn, hắn vẫn giữ thói quen quẫy đạp ầm ĩ dưới kênh sau khi ngủ với đàn bà”.

VTC News

BÌNH LUẬN

avatar
3000