Người tù bé nhỏ – Chương 4

0
1390

Trang 1 Trang 2 Trang 3Kế tiếp

Chương 4

Tôi luôn luôn muốn tin rằng mẹ tôi không hề biết điều gì về những chuyện đang diễn ra. Không đứa trẻ nào lại muốn tin rằng mẹ chúng biết chúng đang phải chịu đựng những gì vậy mà bà ta lại lựa chọn cách im lặng và không có bất cứ hành động nào để cải thiện điều đó. Bởi vì tôi biết mẹ tôi đã phải khốn khổ như thế nào dưới bàn tay của Richard nên tôi luôn luôn đặt bà lên một vị trí khác và tôi luôn luôn lựa chọn bảo vệ bà bất cứ khi nào có thể. Tôi tin rằng nếu như tôi cho bà biết những gì đang xảy ra, tôi sẽ đặt cuộc sống của cả hai mẹ con vào vòng nguy hiểm. Tôi sẽ không bao giờ có thể quên được cái cảm giác khi con dao làm bếp kề vào cổ họng tôi và tôi cũng không bao giờ nghi ngờ chuyện Richard sẽ thực hiện lời thề của mình sẽ giết chúng tôi nếu như tôi dám nói ra bất kỳ điều gì.

Khi tôi lớn hơn một chút, mẹ và tôi thường đi mua sắm cùng nhau, cười nói vui vẻ và bà thích mọi người nghĩ rằng chúng tôi là hai chị em. Mặc dù bà đã làm tôi thất vọng rất nhiều khi không bảo vệ tôi khỏi Richard mỗi khi bà có thể làm điều đó, tôi vẫn luôn muốn giành tất cả những điều tốt đẹp cho bà. Một trong những mối ràng buộc ngầm giữa hai chúng tôi là việc tôi biết những gì Richard đã làm với mẹ tôi.

Một lần, khi tôi mới khoảng mười tuổi, tiếng kêu của mẹ đã đánh thức tôi dậy giữa đêm khuya. Tôi biết rằng tiếng kêu đó cũng đồng nghĩa với việc Richard đang hành hạ bà như mọi khi nhưng lần này, những tiếng động phát ra từ phòng ngủ kế bên nghe to một cách đặc biệt. Tôi run lẩy bẩy và tự nhủ hãy bình tĩnh rồi mọi chuyện sẽ sớm kết thúc như mọi khi thôi. Tôi biết rằng nếu như tôi bước vào, ông ta sẽ trút cơn giận dữ đó lên tôi vì tôi đã can thiệp vào chuyện của họ và điều đó cũng sẽ chẳng đem lại điều gì tốt đẹp cho mẹ tôi cả. Lúc này, ông ta đang hét lạc giọng và những tiếng đập liên tiếp phát ra nghe như thể đầu bà đang bị va vào bức tường kế bên phòng tôi. Tôi có một cảm giác kinh hoàng rằng lần này ông ta sẽ giết chết mẹ và sẽ chỉ còn lại một mình tôi với ông ta. Tôi nằm đó, cầu Chúa phù hộ cho mẹ tôi đừng chết, tiếng rên rỉ đã hết nhưng những tiếp va đập vẫn tiếp tục. Tôi có thể nghe thấy tiếng các em trai của tôi khóc rưng rức trên giường, quá sợ hãi đến mức không thể cử động được. Mẹ tôi lại tiếp tục những tiếng rên. “hừ, hừ”.

Nỗi sợ hãi đã cho tôi can đảm, tôi ra khỏi giường, và chạy trên nền nhà lạnh ngắt với đôi chân trần rồi mở tưng cửa phòng ngủ của họ. Ánh đèn trên hành lang hắt vào soi tỏ cảnh tượng mẹ tôi đang chống hai tay hai chân, trên mình mặc độc một chiếc quần lót trong khi Richard đúng dạng chân trên người bà, nắm lấy mái tóc giật đầu bà lại đằng sau, tay kia đặt dưới cằm bà như thể ông ta đang chuẩn bị đập đầu bà vào tường. Cả hai đều sững người và nhìn chằm chằm vào tôi.

– Buông bà ấy ra! – Tôi thét lên.

– Trở về phòng đi ! – Mẹ tôi thì thầm.

Richard vẫn trừng trừng nhìn tôi thêm một giây nữa rồi sau đó, ông ta thả cơ thể mềm nhũn của mẹ tôi đổ vật xuống sàn nhà và bắt đầu đuổi theo tôi. Tôi cố gắng để chui tọt vào phòng mình và sập cửa lại nhưng khi tôi vừa tới được giường của mình thì ông ta cũng lao tới, đấm đá, đánh đập tôi không thương xót. Đó là một trong những trận đòn tồi tệ nhất mà tôi từng phải chịu đựng.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi vang lên sau lưng ông ta.

– Thả con bé ra!

Bà nói và dường như có ý gì rất nghiêm trọng câu nói đó.

Tôi nhìn lên và thấy bà đang đứng đằng sau Richard, trong tay cầm con dao làm bếp mà bà vẫn luôn luôn để dưới đệm. Trông bà như lên cơn thở quá nhanh, hổn hển, toàn thân run lên trong một tình cảm lẫn lộn giữa đau đớn, sợ hãi và căm thù.

Richard ngừng tay và ném tôi xuống giường, vươn thẳng người lên, bước ra khỏi phòng, miệng vẫn còn không ngớt lăng mạ.

Mẹ ngồi xuống bên tôi, bế tôi vào lòng và vuốt nhẹ nhàng vào lưng tôi. Chắc lúc đó hơi thở của tôi đã đứt quãng, hoặc cũng có thể tôi không còn thở nữa. Tôi cứ nhìn chăm chăm ra cửa phòng vì biết rằng chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ quay trở lại và ông ta sẽ không bao giờ để yên cho mẹ tôi sau những lời như thế.

Và quả thật chỉ vài phút sau, ông ta đã xuất hiện trở lại, xông vào trong phòng, nhấc bổng cái hòm đựng quần áo của tôi lên và quẳng nó về phía chúng tôi. Toàn bộ sức nặng của cái hòm rơi vào lưng tôi và đẩy bật tôi ra khỏi lòng mẹ. Bà đứng bật dậy, thét lên, con dao làm bếp lăm lăm trong tay và lao tới đâm vào sườn ông ta.

Tôi cuộn tròn như một quả bóng trên giường, cố gắng thu mình càng nhỏ càng tốt. Cả hai người bọn họ đều bắt đầu run rẩy khi nhìn thấy máu trào ra và mẹ tôi bắt đầu rối rít xin lỗi khi ông ta đứng đó, nhìn bà, bàn tay ông ta bịt lấy chỗ vết thương, máu rỉ ra qua các kẽ ngón tay. Bỗng nhiên, mọi chuyện diễn ra như thể họ chưa hề đánh nhau, như thể cả hai người bọn họ là một vậy.

– Anh sẽ tự lái xe tới bệnh viện và khâu vết thương lại. Ông ta nói như thể đó là một vấn đề hiển nhiên, rất bình thường.

Ông ta rời khỏi nhà và mẹ tôi mặc bộ đồ ngủ vào rồi bắt đầu dùng khăn lau sạch những vết máu rót ra từ phòng tôi xuống cầu thang. Bà làm việc đó như một cái máy.

– Hãy đi rửa mặt mũi và chỉnh trang lại quần áo đi. – Bà bảo tôi.

Khi tôi quay trở lại từ nhà tắm, bà bảo tôi xuống bếp, pha cho bà một tách trà có đường trong lúc khi bà cố gắng lau sạch những vết máu trên tấm thảm bằng xà phòng bột và những chất tẩy rửa. Sau đó bà xuống nhà, bỏ hết những cái khăn dính đầy máu vào máy giặt, rửa sạch con dao như thể đang phi tang những chứng cứ phạm tội của mình. Bà cũng dọn dẹp lại cái hòm của tôi, sắp xếp lại những cái quần cái áo vương vãi khắp phòng một cách gọn gàng rồi bà bảo tôi khi nào pha xong trà cho bà thì quay trở về phòng ngủ.

– Con không được nói một lời nào với bất kỳ ai về những gì đã diễn ra hôm nay đâu đấy!

Bà dặn dò tôi như thế, mặc dù tôi nghĩ rằng cả dãy phố chắc đều có thể nghe thấy những tiếng gào thét vọng ra từ nhà tôi trong đêm hôm đó. Đó chỉ là một trong số hàng trăm những bí mật đã đầy chật trong đầu tôi.

Khi tôi trở lại giường ngủ, tôi bắt đầu cầu mong “Git ngu ngốc” sẽ chảy máu đến chết trên đường tới bệnh viện hoặc vết thương đó sẽ làm ông ta yếu ớt tới mức ông ta sẽ đâm vào một chiếc ô tô khác và chết trong vụ tai nạn đó. Tôi thực sự cảm thấy quá phấn khích với ý nghĩ rằng ông ta sẽ không bao giờ còn quay trở lại đây nữa . Tôi còn tự thuyết phục mình rằng ngay cả khi ông ta có thật sự quay trở lại đi chăng nữa thì chắc chắn mẹ tôi sẽ từ bỏ ông ta sau tất cả những chuyện này.

Con dao làm bếp không phải là thứ vũ khí duy nhất mà mẹ tôi luôn luôn giữ trong tầm tay phòng trường hợp ông ta tấn công mẹ. Bà còn giấu nhiều con dao khác nữa khắp nhà và một đôi kéo lớn được bà giấu sau ống thoát nước ngay bên ngoài cửa hậu. Điều nực cười là Richard biết chỗ cất giấu tất cả những thứ vũ khí đó nhưng ông ta chưa bao giờ làm gì để cất chúng đi (ngoại trừ hai bức tượng những chú lính bằng đồng) trước khi ông ta bắt đầu cãi nhau với mẹ. Có vẻ như ông ta là người rất thích sự nguy hiểm.

Trang 1 Trang 2 Trang 3Kế tiếp

BÌNH LUẬN

avatar
3000