Người tù bé nhỏ – Chương 3

0
710

Trang 1 Trang 2 Trang 3Kế tiếp

Chuyên sâu về xã hội, đời sống tâm linh,...

Chương 3

Người mà tôi yêu quý nhất trong gia đình luôn luôn là ông ngoại tôi. Ông không phải là một người đã già lụ khụ và tất cả mọi người dường như đều yêu quí ông . Ông có mái tóc đen và làn da sẫm màu giống như người Italia. Tôi tin rằng mình được thừa hưởng nước da của ông. Khi ông còn trẻ, ông thường ăn mặc kiểu thanh niên những năm năm mươi, với áo vét dài, rộng, quần bó ống và giày mềm, mái tóc cắt kiểu DA. Ông là lái xe cho những người rất cao cấp và ông có hai cái xe hơi hiệu Mỹ rất lớn, một chiếc màu da cam và một chiếc màu trắng, cùng với hai chú chó săn giống Yorkshire lớn. Tôi thường coi chúng như một cặp vợ chồng nhỏ, đặc biệt là khi chú chó chồng còn có chút lông ở mõm trông giống như một bộ ria nhỏ. Tôi rất thích buộc những sợi dây ruy băng lên đầu chúng và đeo cho chúng kính râm hay bất cứ thứ gì mà tôi có thể thuyết phục. Những chú chó này không bao giờ tỏ ra khó chịu, chúng rất hạnh phúc khi được quan tâm như vậy.

Biết rằng tôi rất yêu chó, ông ngoại tôi đã đem về cho tôi một con chó giống Labrador màu đen. Ông chủ của ông ngoại tôi có quan hệ với những gia đình quý tộc và con chó này chính là một thành viên trong gia đình chó săn của nữ hoàng. Đó là một con vật rất đáng yêu, nhưng một hôm “Git ngu ngốc” nhìn thấy một sợi lông màu đen trong đĩa ăn của mình và thế là chú chó của tôi phải ra đi. Ông ta đem con chó ra vùng ngoại ô và buộc nó vào một thân cây. Ai đó tốt bụng đã tìm đường mang trả lại nó và thế là ông ta lại phải cất công mang chú chó vứt đi một lần nữa .

Đó không phải là chú chó đầu tiên mà chúng tôi có và cũng không phải là chú chó đầu tiên biến mất khỏi gia đình tôi. Khi tôi còn nhỏ, trong nhà cũng có nuôi một chú chó lai. Nó rất hay cào cào vào cánh cửa mỗi khi nó muốn vào trong nhà và thường hay theo chân tôi xuống cửa hàng mỗi khi tôi nhận được một nhiệm vụ nào đó. Nhưng một hôm, khi tôi đi học về, người ta nói với tôi là nó đã chạy ra ngoài và bị xe cán chết. Cũng có thể điều đó là sự thật nhưng tôi không bao giờ biết được có đúng như vậy hay không.

Ông ngoại thường hay đưa tôi đi mua sắm ở Tesco cùng với ông trong những chiếc xe sặc sở của mình. Mọi người thường dừng lại và nhìn theo khi chúng tôi đi qua, ông đeo chiếc kính râm còn tôi có cảm giác như mình là một công chúa nhỏ đang nép sát vào ông. Trong cửa hàng, ông sẽ làm rất nhiều việc khiến tôi bật cười khanh khách, chẳng hạn như ông sẽ rút cái răng giả của mình ra và nhét vào thắt lưng khi chúng tôi đến quầy thu ngân hay trèo lên cái thang mà người ta vẫn dùng để đưa hàng lên giá cao và hát một bài nào đó khiến cho những người đi mua hàng phía dưới tụ tập lại. Tôi vừa cảm thấy ngượng ngùng, vừa cảm thấy thích thú. Nếu tôi xin đi mua sắm với ông ngoại, Richard và mẹ tôi luôn luôn bắt tôi phải bảo ông rằng tôi cần một chiếc áo khoác mới hay một đôi giày đế mềm. Tôi ghét việc phải xin xỏ thứ gì nhưng tôi nghĩ rằng ông ngoại biết tôi bị buộc phải làm như vậy. Hầu như lần nào ông cũng đáp ứng tất cả những gì tôi yêu cầu nếu như ông có thể.

Có một giai đoạn ông sống ở ngay sát nhà tôi với cậu con trai út, cậu John của tôi. Cậu chỉ hơn tôi có bốn tuổi và giống như là một người anh trai. Ông ngoại thường thu nhặt đủ mọi thứ, từ những con chim như chim cút, hay chim bồ câu mà ông thường hay nhốt trong một chiếc chuồng đặt ở cuối vườn, tới các loại cá, mà ông vẫn nuôi trong cái ao rộng có chiếc cầu bắc ngang qua. Nếu chúng tôi được ra chơi đùa ngoài vườn nhà mình, chúng tôi có thể gọi với sang qua bờ rào.

Ông ngoại ơi, ông ngoại ơi, cho chúng cháu ít sô cô la được không ông?

Và ông sẽ nhổm dậy trong chiếc võng mà ông đang nằm và chuyển những thanh sô cô la hiệu Mars qua lỗ hổng ở hàng rào.

Tôi không còn nhớ gì nhiều về bà ngoại, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cái hộp gỗ mà bà để lại với tất cả những món đồ nữ trang trong đó. Chắc lúc ấy ông ngoại tôi cũng có một số tiền kha khá bởi vì trong số những đồ nữ trang đó có một chiếc đồng hồ hiệu Rolex và một chiếc vòng tay 18 cara bằng vàng rất đẹp. Mỗi món đồ trang sức đều đánh dấu một sự kiện quan trọng trong đời bà ngoại. Ví dụ, bà có một mô hình nhà thờ nhỏ xíu mà bạn có thể mở ra đóng vào. Ông đã tặng bà món đồ này ngày ông bà cưới nhau. Cũng có một kỷ vật cho lễ đính hôn của họ và hai chiếc nhẫn tượng trưng cho sự vĩnh cửu. Chiếc vòng tay là một món đồ trang sức rất lớn, nó quá nặng để đeo tay. Ông ngoại đưa cho tôi cái hộp đó nhưng Richard và mẹ đã bán chiếc đồng hồ đi để trang trải cho thứ này thứ khác và cầm cố cả chiếc vòng tay. Họ hứa với tôi là họ sẽ chuộc lại nó cho tôi nhưng tất nhiên là chẳng bao giờ họ làm thế cả. Vậy là tất cả những kỷ vật của cuộc đời bà đã ra đi và tôi cảm thấy rất buồn.

Khi tôi lớn hơn một chút, ông ngoại thường trả cho tôi một chút tiền khi tôi giúp ông làm công việc nhà. Ông sẽ viết cho tôi một tấm séc ba bảng. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình thực sự giàu có. Một hôm, ông bảo tôi pha cho ông một tách trà mới.

– Ôi, ông à, cháu vừa mới pha cho ông một tách rồi mà. – Tôi than phiền.

– Thôi nào, – Ông ngọt ngào – Trước tiên hãy dọn tách trà này đi đã.

Khi tôi đem chiếc chén đến bồn rửa và đổ phần cặn bên trong đi, một chiếc vòng cổ bằng vàng rơi ra. Tôi biết cần phải giữ bí mật điều này.

Ông ngoại còn có một chiếc nhẫn vàng được gắn những viên đá quí nữa. Ông biết tôi rất thích nó. Nhưng ông bảo:

– Cháu không thể giữ nó được vì mẹ cháu sẽ lại bán nó đi mất. Nhưng cháu có thể đeo nó khi cháu đến đây giúp ông làm việc nhà nếu cháu muốn.

Ông ngoại có một người anh trai sống ở Úc và ông luôn muốn tới đó một lần, đi một vòng khám phá thế giới rồi mới trở về . Ông muốn đưa tôi cùng đi . Nhưng “Git ngu ngốc” không muốn và nói rằng điều đó là không công bằng đối với các em trai tôi.

– Ta không thể đưa tất cả bọn chúng đi cùng được – Ông ngoại phản đối. – Nhưng đây là cơ hội cả đời của con bé.

Nhưng chẳng điều gì có thể thay đổi quyết định của cha dượng tôi.

Mặc dù vậy, một năm sau, ông ngoại cũng được phép đưa tôi đi cùng. Chúng tôi tới Hastings bằng một chiếc xe du lịch mà ông là người lái và hành khách cũng chỉ có ông, tôi và hai chú chó. Đối với tôi, chiếc xe đó giống như một thiên đường, tôi cảm thấy thật an toàn và lúc nào cũng hạnh phúc.

Trang 1 Trang 2 Trang 3Kế tiếp

BÌNH LUẬN

avatar
2000